Cuộc sống của cô dâu Việt ở nơi mùa đông vắng ánh mặt trời

Trời lạnh, nhiệt độ luôn xuống tới khoảng -10 độ C, chị Hương vẫn cần mẫn đi học tiếng từ sáng sớm rồi tất tả tới chỗ làm.

Chị Thu Hương, 28 tuổi, ở TP HCM, kết hôn với một kỹ sư công nghệ thông tin người Na Uy được gần 2 năm. Chị theo chồng định cư ở Drammen, thành phố cảng phía Nam Na Uy. Dưới đây là những chia sẻ của chị Hương về những khó khăn, vất vả, chị đã và đang phải đối mặt nơi xứ người:

Drammen những ngày này trời rất lạnh, trung bình từ -9 tới -11 độ C. Ngày nào tôi cũng phải dùng kem dưỡng ẩm, nếu không da sẽ bị khô và ngứa rất khó chịu. Tôi còn phải uống thêm vitamin D bổ sung hàng ngày vì thiếu nắng. Mùa đông ở đây hầu như không thấy ánh nắng mặt trời, lúc nào cũng xám xịt, bao quanh là một màu trắng xóa của tuyết.

Với một người sinh ra ở miền Nam nắng gió, việc phải sang xứ lạnh định cư, nhiệt độ luôn xuống tới âm, khiến tôi chật vật thích nghi. Năm ngoái, tôi từng phải vào viện vì cả người đỏ ngứa do dị ứng thời tiết, suốt ngày sụt sùi, ho hắng.

Tuyết rơi nhiều, dày đặc. Ban ngày có xe đi cào tuyết nhưng tuyết ở ban công, trên mái nhà, tôi và ông xã phải tự làm. Mỗi lần làm tới 2 tiếng đồng hồ dưới trời lạnh. Hai vợ chồng hì hụi làm đến khi hai bàn tay, mặt mũi đỏ ửng lên. Ngày xưa, tôi chỉ ước mong được nhìn thấy tuyết, được một lần sờ tận tay, nặn hình nộm như trong mấy bộ phim truyền hình. Giờ thấy tuyết chỉ muốn chui vào trong nhà, ở lỳ cả ngày.

Thế nhưng sáng nào tôi cũng dậy sớm, bắt xe buýt đi học tiếng Na Uy từ lúc 8 giờ. Đường trơn, lạnh buốt, tôi phải dùng giày đinh để đi cho khỏi trượt ngã. Trong người lúc nào cũng thủ thêm một bình cà phê hoăc trà nóng, thi thoảng hớp một ngụm cho đỡ lạnh, giống như thói quen của nhiều người dân nơi đây mỗi khi đông về.

Nhiều lúc lầm lũi bước đi từng bước trên đường, tôi chỉ muốn được quay về Sài Gòn, về nơi chẳng có mùa đông, suốt ngày quần sooc, áo phông lượn lờ ngoài đường. Nhưng ý nghĩ đó chỉ chợt thoáng qua, vì đây là cuộc sống tôi lựa chọn, tôi phải học cách thích nghi với mọi thứ, trong đó có thời tiết khắc nghiệt nơi đây.

CHị Hương kể đường rất trơn, chị phải dùng giày đinh để đi cho khỏi ngã.

Đường rất trơn, chị Hương phải dùng giày đinh để đi cho khỏi ngã.

Mấy tháng đầu mới qua, tôi còn gặp khó khăn về chuyện ăn uống. Hai vợ chồng sống chung với gia đình nhà chồng, toàn ăn đồ Tây. Tôi ăn không quen nên thường xuyên bị rối loạn tiêu hóa, phải đi khám và dùng thuốc nhiều. May mắn là khoảng nửa năm sau, chồng mua được nhà nên chúng tôi chuyển ra sống riêng. Từ đó, tôi có thể thoải mái nấu đồ ăn Việt Nam.

Không giống như nhiều ông chồng Tây khác, chồng tôi cực kỳ thích các món ăn Việt. Bún, phở, nước mắm… anh đều ăn được hết. Về Sài Gòn, anh còn bắt tôi dẫn đi ăn tiết canh, thịt rắn, thịt chuột… Chỉ có điều, đồ Việt mua bên này rất đắt, đắt hơn đồ Tây nên chúng tôi cũng tốn một khoản kha khá.

Ngôn ngữ cũng là một khó khăn với tôi. Nhiều lúc tôi cảm thấy như người thừa mỗi khi gia đình tụ họp hay theo chồng đi gặp mặt bạn bè. Mọi người đều nói tiếng Na Uy, cười nói với nhau vui vẻ, chỉ có tôi không hiểu gì. Thi thoảng chồng quay sang dịch cho tôi một chút, nhưng lúc đó tôi đã lỡ nhịp và chỉ biết cười trừ… Tivi bật lên tôi nghe như vịt nghe sấm, vì thế tôi chỉ biết lên mạng, xem phim và nghe tiếng Việt cho đỡ nhớ nhà.

Ngay khi mới sang, tôi đã nhận được thư của chính phủ phải đi học tiếng Na Uy, ít nhất là 600 giờ và phải đậu bằng A2. Tôi biết nếu muốn có một công việc tốt ở đây, tôi cần phải giao tiếp được bằng tiếng bản xứ nên cố gắng học tập. Đến giờ, tôi có thể nói chuyện được nhưng vẫn sai ngữ pháp nhiều.

Mùa đông khắc nghiệt ở Drammen với tuyết phủ trắng khắp nơi.

Mùa đông khắc nghiệt ở Drammen kéo dài 3-4 tháng với tuyết phủ trắng khắp nơi.

Sáng tôi bắt xe buýt đi học từ 8 giờ cho đến 2 giờ chiều, sau đó mới tiếp tục đến chỗ làm nail. Nhiều hôm về nhà, tôi đau lưng muốn sụn xuống vì phải ngồi nhiều. May mắn là chồng luôn giúp tôi dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn nên không phải lo lắng nhiều. Anh cũng thường xuyên động viên, giúp tôi học và đi đón vợ những hôm tan làm sớm.

Một ngày của tôi luôn tất bật với việc học, đi làm, nhưng tôi vui vì có thể sống thoải mái, làm điều mình thích. Tôi cũng tự mình kiếm được tiền, gửi về biếu mẹ. Cuộc sống phía trước còn nhiều khó khăn, tôi sẽ phải trải qua nhiều mùa đông lạnh giá nữa, sẽ phải cố gắng tìm một công việc ổn định hơn… Chẳng có việc gì dễ dàng, nhưng tôi tin mình sẽ làm được, chỉ cần tôi luôn nỗ lực và không bỏ cuộc.

                                                                  Mộc Miên ghi