Bài học từ người ăn xin.

Như mọi ngày, người ăn xin đi lang thang quanh thành phố mong xin được ít tiền lẻ từ đám đông qua lại. Trên vai ông ta chỉ có một chiếc túi sờn rách đựng duy nhất một bộ quần áo cũ.

Đang lếch thếch bước đi, người ăn xin đột nhiên nhìn thấy một chiếc ví nằm chơ vơ trên đường. Ông ta nhìn quanh nhưng không có ai gần đó cả. Khi nhặt lên, ông đã bị sốc khi nhìn thấy rất nhiều tiền trong ví, một số thẻ tín dụng và một thẻ căn cước!

Ông lại nhìn chiếc ví và nhìn quanh một lần nữa. Tâm trí ông bị giằng xé giữa việc đi tiếp với một chiếc ví đầy tiền hay ở đây chờ chủ nhân chiếc ví đến tìm. Ông biết sẽ là tốt nhất nếu trả lại ví tiền cho chủ nhân thực sự. Vì vậy, ông đã quyết định ngồi đợi và mong rằng chủ sở hữu chiếc ví sẽ xuất hiện. Chắc chắn người đánh rơi chiếc ví này sẽ rất lo lắng và đi tìm nó.

Ông không dám bỏ chiếc ví ở lại vì ai đó vô trách nhiệm có thể nhìn thấy nó và lấy đi. Mặc dù là một người ăn xin nhưng ông không có lý do gì để lấy cắp tiền của người khác. Những người ăn xin cũng có nguyên tắc của riêng họ. Vì vậy, ông muốn trả lại ví cho chủ nhân của nó càng sớm càng tốt.

Nhưng đợi từ sáng đến tối mà chủ nhân chiếc ví vẫn không xuất hiện. Cuối cùng, ông quyết định đợi thêm vài ngày nữa. Ông chuyển đến ngồi cạnh bồn hoa và tiếp tục đợi.

Cuối cùng, đến ngày thứ ba, một người đàn ông bước đến ngay tại chỗ mà người ăn xin tìm thấy chiếc ví. Anh ấy dường như đang tìm kiếm thứ gì đó quan trọng. Sau đó, người đàn ông nhìn thấy người ăn xin và tiến lại gần ông. Anh ta hỏi người ăn xin một cách trịnh thượng: ” Này tên ăn xin! Ông có nhìn thấy cái ví nào rơi ở đây không?”

Người ăn xin cau mày trước lời nói và hành động thô lỗ của anh ta nhưng ông vẫn gật đầu và nói: “Có.”

Ông nhận ra ngay người đàn ông này là chủ nhân chiếc ví vì anh ta trông giống ảnh trên thẻ căn cước. Nhìn phản ứng của người ăn xin, người đàn ông lo lắng nói:” Nhanh, tên ăn xin bẩn thỉu! Mau nói cho tôi biết ai đã lấy chiếc ví. Nếu tôi tìm được nó, tôi sẽ thưởng cho ông 50 đô la.”

Người ăn xin vẫn giữ im lặng và tự hỏi làm thế nào để trả lại ví cho anh ta. Ông sợ người đàn ông đó có thể cáo buộc ông ăn cắp chiếc ví khi nhìn qua thái độ người đàn ông hung hăng như thế nào.

Người đàn ông dường như không còn kiên nhẫn nói với người ăn xin: “Này kẻ ăn xin hôi hám kia, nói ngay cho tôi biết ai đã lấy chiếc ví! Tôi đang rất cần thẻ căn cước. Nếu tôi tìm thấy nó, tôi sẽ thưởng cho ông 100 đô la “.

Trước lời nói thiếu tôn trọng của người đàn ông, người ăn xin đã không giữ được bình tĩnh. Ông có thể là người ăn xin nhưng ông cũng có quyền được đối xử như một con người. Anh có thể có quần áo sạch sẽ và sang trọng nhưng không có nghĩa anh cao hơn bất cứ ai khác có quần áo không phải từ các thương hiệu nổi tiếng? Liệu nó có thể biện minh cho hành động thiếu tôn trọng người khác? Vì vậy, người ăn xin định sẽ trừng phạt người đàn ông kiêu ngạo này. Ông nói: ” Tôi biết ai đã lấy cái ví của anh và người đó đang ở đâu.Tôi có thể chỉ cho anh nhưng với điều kiện là anh phải quỳ gối và xin lỗi tôi. Lời nói của anh là phân biệt đối xử đối với người ăn xin.” Rất nhiều người qua đường đã dừng lại xem khi nghe thấy hai người đàn ông to tiếng với nhau.

Khi nghe người ăn xin nói vậy, người đàn ông vô cùng tức giận, anh ta thực sự muốn đấm vào mặt người ăn xin nhưng không dám làm vậy vì anh ta đang rất cần thẻ căn cước của mình. Để chắc chắn người ăn xin biết ví của mình ở đâu, anh ta hỏi: “Ông có bằng chứng gì để chứng minh ông đã nhìn thấy chiếc ví.” Người ăn xin nói tên của anh ta vì ông biết tên anh ta từ thẻ căn cước.

Khi xác nhận được người ăn xin đã nhìn thấy chiếc ví của mình, người đàn ông nhanh chóng quỳ gối xuống và xin lỗi người ăn xin vì những lời thiếu tôn trọng của anh ta và nói với người ăn xin rằng anh cần thẻ căn cước khẩn cấp. Những người chứng kiến ​​sự việc đã ca ngợi người ăn xin và nói ông đã làm điều đúng đắn để dạy cho người đàn ông kiêu ngạo này một bài học.

Sau khi người đàn ông xin lỗi, người ăn xin mang ví trả lại anh ta và nói: ” Không bao giờ là sai khi quỳ gối để thừa nhận những sai lầm của mình. Tôi đã đợi ở đây ba ngày chờ anh đến để trả lại ví cho anh. Nhưng khi vừa xuất hiện, anh đã ngay lập tức nói những lời thiếu tôn trọng tôi.”

Người ăn xin quay bước bỏ đi, để lại người đàn ông đứng đó trong sự xấu hổ về hành động của mình. Nếu anh ta không xấu tính, anh ta đã có thể lấy lại ví của mình một cách dễ dàng và người ăn xin đã không tức giận với anh đến vậy. Đáng ra, anh ta nên biết ơn người ăn xin vì ông đã ở lại trong cái lạnh buốt giá để đợi anh.

Nếu bạn thấy câu chuyện này có ý nghĩa, tại sao bạn không chia sẻ nó với bạn bè và gia đình của bạn để tất cả chúng ta có thể có được một bài học hay về cuộc sống.

Theo dkn